Phần 1: Thực tế khốc liệt – Kẻ nhanh nhất thường là kẻ chết sớm nhất
Trong sách giáo khoa, họ dạy bạn "làm việc nhanh, hiệu quả". Trong thực tế công sở, nếu bạn luôn hoàn thành việc ngay lập tức, phần thưởng duy nhất bạn nhận được là thêm nhiều việc hơn và kỳ vọng cao hơn từ sếp. Khi đó, bạn không phải người giữ nhịp, bạn là con lừa đang bị đẩy nhanh tốc độ cho đến khi gục ngã.
Người Giữ nhịp thực dụng hiểu rằng: Quyền lực nằm ở khả năng điều tiết sự sẵn sàng của bản thân. Bạn phải khiến người khác hiểu rằng kết quả của bạn là thứ đáng để chờ đợi, và nhịp độ của bạn mới là nhịp độ chuẩn mực của sự chuyên nghiệp.
Phần 2: 3 Tuyệt chiêu "Giữ nhịp" trong thực tế công sở
2.1. Nghệ thuật "Nướng bánh" (The Baking Technique)
Dù bạn có thể làm xong một bản kế hoạch trong 2 giờ, đừng bao giờ nộp nó sau 2 giờ. Hãy nộp nó sau 1 ngày.
Tại sao? Nếu nộp quá nhanh, sếp sẽ nghĩ việc đó quá dễ hoặc bạn làm hời hợt. Hãy dùng thời gian trống đó để đi "lân la" thu thập tin tức hoặc hỗ trợ đồng minh.
Mẹo thực chiến: Thỉnh thoảng hãy nhắn tin hỏi sếp một câu hỏi chuyên sâu về dự án đó vào giữa ngày để chứng tỏ bạn đang "trăn trở", dù thực tế bạn đã làm xong từ lâu.
2.2. Kỹ thuật "Phanh gấp" khi sếp đang hưng phấn thái quá
Khi sếp đột nhiên nảy ra một ý tưởng điên rồ và muốn triển khai "ngay hôm nay", kẻ nghiệp dư sẽ hớt hải chạy theo. Người giữ nhịp sẽ dùng kỹ thuật Hỏi để làm chậm (Strategic Stalling).
Cách làm: Đừng nói "Không". Hãy đặt ra các câu hỏi về rủi ro vận hành: "Ý tưởng này rất đột phá, sếp có muốn em kiểm tra lại với bên kho xem họ có đáp ứng được tiến độ này nếu chúng ta bóp nghẹt nhịp độ hiện tại không?". Sự điềm tĩnh của bạn đóng vai trò như một bộ phanh, giúp sếp tỉnh táo lại mà vẫn cảm thấy được tôn trọng.
2.3. Tạo ra "Sự khẩn cấp có tính toán"
Để khẳng định giá trị, đôi khi bạn cần giả lập một tình huống khẩn cấp mà chỉ bạn mới xử lý được nhịp độ đó.
Ví dụ: Gần đến hạn chót, hãy chủ động báo cáo một "trục trặc nhỏ" mà bạn đã dự lường trước, sau đó dùng năng suất 200% để giải quyết nó trong nháy mắt.
Mục tiêu: Khiến cả phòng ban nhớ rằng bạn là người "giữ nhịp sinh tồn" cho cả đội khi có biến cố.
Phần 3: Cái giá của quyền năng – Mặt tối khi làm người "Giữ nhịp"
Trong thực tế công sở, không có quyền lực nào là miễn phí. Khi bạn chọn vị thế là người cầm trịch nhịp độ của tổ chức, bạn đồng thời phải chấp nhận những bất lợi chiến lược mà kẻ làm thuê bình thường không bao giờ thấu hiểu. Đây là những "vết sẹo" mà một Prudent Anchor phải mang để giữ vững pháo đài quyền lực của mình.
3.1. Sự cô độc của "Hệ điều hành" (The System's Isolation)
Người giữ nhịp thường phải duy trì một khoảng cách cảm xúc nhất định với đám đông để giữ được sự tỉnh táo khi điều phối. Bạn không thể vừa là người "cầm trịch" nhịp độ, vừa là người tham gia vào các cuộc tán gẫu bừa bãi hay những cảm xúc bột phát của đồng nghiệp.
Cái giá: Bạn bị coi là kẻ máu lạnh, xa cách hoặc không có sự thấu cảm. Bạn sẽ thấy mình đứng ngoài các nhóm "anh em cây khế" trong công ty.
3.2. Áp lực của sự "Bất biến giả tạo" (The Facade of Constancy)
Người giữ nhịp không được phép có "ngày tồi tệ". Nếu bạn thể hiện sự mệt mỏi hay mất kiểm soát, cả nhịp độ của dự án sẽ bị ảnh hưởng theo. Bạn buộc phải đóng vai một cỗ máy vận hành ổn định 24/7.
Cái giá: Sự bào mòn về sức khỏe tinh thần. Bạn luôn trong trạng thái "gồng" để duy trì cái nhịp độ mà mọi người đã tin tưởng.
3.3. Trở thành "Nam châm" của những ca khó (The Magnet for Chaos)
Trong tâm lý công sở, người ta có xu hướng đùn đẩy trách nhiệm về phía người có khả năng chịu áp lực tốt nhất. Khi bạn chứng minh được bản lĩnh giữ nhịp qua các cuộc khủng hoảng, sếp và đồng nghiệp sẽ mặc định coi bạn là "người dọn rác" cho mọi sự cố giờ chót.
Cái giá: Bạn liên tục phải gánh những sai lầm không phải do mình gây ra, làm tiêu tốn tài nguyên cá nhân để bảo vệ nhịp độ chung của tổ chức.
3.4. Rủi ro bị "Vắt chanh bỏ vỏ" (The Resource Depletion Risk)
Khi hệ thống đã đi vào quỹ đạo ổn định nhờ nhịp độ bạn thiết lập, sếp có thể bắt đầu cảm thấy bạn không còn "quyền lực" như trước. Họ quên mất rằng sự yên bình hiện tại là kết quả của việc giữ nhịp kỳ công của bạn.
Cái giá: Bạn phải liên tục tạo ra những giá trị mới hoặc đôi khi phải chủ động "buông nhịp" một chút để tổ chức thấy rằng nếu thiếu bạn, sự hỗn loạn sẽ quay trở lại ngay lập tức.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét